Con người thường nghĩ vật chất chỉ là phần nhìn thấy được. Nhưng càng sống sâu hơn, ta càng cảm nhận vật thể và không gian không chỉ dừng ở công năng vật lý.
Một món đồ, một nơi chốn có thể mang lại cảm giác rất khác nhau dù hình thức bề ngoài tương tự. Điều đó gợi ra một cách nhìn khác: vật chất còn mang dấu vết của cách con người đã hiện diện quanh nó.
Cách sử dụng lặp lại, cách đặt niềm tin, cách tiếp xúc bằng cảm xúc và ý thức theo thời gian, tất cả đều góp phần tạo nên trải nghiệm sống với vật chất.
Nhìn theo hướng này không phải để mê tín hóa đời sống, mà để nhắc về trách nhiệm: những gì ta chạm vào mỗi ngày cũng đang tác động ngược lại lên mình. Càng sống rõ hơn, ta càng thấy thế giới vật chất quanh mình không hề đơn giản như trước.