Có một hiểu lầm phổ biến về dòng chảy: nhiều người nghĩ đó là buông xuôi. Nhưng sống theo dòng chảy là sống đủ tỉnh để nhận ra khi nào đang đi đúng nhịp, khi nào đang gồng quá mức, và khi nào tự ngắt dòng sống của chính mình.
Nhiều người kẹt không phải vì thiếu nỗ lực, mà vì nỗ lực trong một trạng thái sai. Càng gồng càng lệch. Càng ép càng mệt. Càng kéo đời sống về khuôn định sẵn, bên trong càng phản kháng.
Dòng chảy không loại bỏ hành động. Nó làm cho hành động đúng hơn. Khi con người thả bớt phần gồng và phần phải-thành-công-bằng-mọi-giá, trí tuệ bên trong bắt đầu có chỗ để lên tiếng.
Sống theo dòng chảy cũng đòi hỏi quan sát liên tục. Có lúc phải tiến, có lúc phải dừng, có lúc phải siết lại, có lúc phải buông ra. Khi con người bắt đầu sống như vậy, đời sống dần có cảm giác thuận hơn vì mình không còn tự chặn dòng của mình như trước.