Có một câu hỏi rất nhỏ nhưng có thể cứu con người khỏi rất nhiều vòng lặp: nếu mình sai thì sao. Nghe đơn giản, nhưng trong đời sống thật, rất ít người giữ được câu hỏi này đủ lâu.
Phần lớn chúng ta sống bằng kinh nghiệm cũ, bằng những điều tưởng là chắc chắn, rồi dựng nên kết luận. Não bộ thích như vậy vì tiết kiệm năng lượng. Nhưng cũng vì thế mà con người rất dễ sống trong một vùng mờ do mình tự tạo ra.
Ta thấy một điều gì đó và lập tức diễn giải. Ta bám vào trực giác cũ rồi gọi nó là sự thật. Nhưng nhiều lần, điều ta thấy chỉ là một lớp kết luận dựng lên từ ký ức, cảm xúc và niềm tin sẵn có.
Một thái độ sống quan trọng là luôn chừa ra một nhịp dừng: nhỡ mình sai thì sao. Còn điều gì mình chưa biết không. Còn khả năng nào khác đằng sau chuyện này không.
Câu hỏi đó không làm con người yếu đi. Nó làm con người bớt cứng, bớt cố thủ, bớt nhầm giữa cái mình nghĩ với cái đang là. Khi còn đủ khiêm tốn để hỏi lại, ta vẫn còn cơ hội đi gần hơn với sự thật.