Có những giai đoạn con người cố gắng sửa mình, thay đổi mình, thúc ép mình, nhưng vẫn không khá hơn.
Không phải lúc nào vấn đề cũng nằm ở bạn.
Có thể bạn chỉ đang ở sai môi trường quá lâu.
Một môi trường không phù hợp không chỉ khiến bạn khó phát triển. Nó khiến bạn dần nghi ngờ chính mình. Bạn bắt đầu nghĩ mình kém, mình thiếu, mình không đủ.
Nhưng khi bước ra một môi trường khác, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Không phải vì bạn bỗng trở thành một con người khác. Mà vì lực cản đã đổi.
Có những nơi khiến bạn luôn phải tự vệ. Có những nơi khiến bạn luôn phải diễn. Có những nơi buộc bạn co lại để tồn tại. Ở đó, năng lượng sống bị tiêu hao trước cả khi bạn bắt đầu làm việc.
Khi sống đủ lâu trong một môi trường như vậy, cơ thể và tâm trí sẽ học một trạng thái bất lợi: căng nền, mệt nền, nghi ngờ nền. Từ trạng thái đó, mọi nỗ lực đều trở nên nặng hơn bình thường.
Rời khỏi môi trường cũ không phải lúc nào cũng là quyết định vội. Nhiều khi đó là hành động trưởng thành: nhận ra điều gì đang bào mòn mình và dám chọn lại.
Và ngay cả khi bạn chưa thể rời ngay, bạn vẫn có thể bắt đầu bằng các bước nhỏ: giảm tiếp xúc gây nhiễu, tăng thời gian ở không gian hồi phục, chọn lại nhịp làm việc, chọn lại người đồng hành.
Không phải lúc nào bạn cũng sai. Đôi khi bạn chỉ cần một môi trường phù hợp hơn để phần tốt nhất của mình có cơ hội xuất hiện.