Con người thường muốn thay đổi thật nhanh. Muốn chạm tới phần trong của mình mà không đi qua lớp lẫn lộn ở giữa. Nhưng đời sống thật ít khi vận hành như vậy.
Gạn không phải là ghét bỏ phần đục trong mình. Gạn là nhìn ra điều gì đang làm dòng sống trở nên nặng, mờ, lặp lại và hao hụt. Có thể là một niềm tin cũ, một phản ứng quen, một nỗi sợ, hoặc một kiểu phòng vệ khiến mình xa dần chính mình.
Những phần đục ấy không phải lúc nào cũng lộ rõ. Có khi chúng nằm dưới nỗ lực quá mức, dưới sự đúng, hoặc dưới cả những lý tưởng nghe rất cao. Nếu không nhìn kỹ, con người rất dễ nhầm giữa điều thật sự trong với một lớp vỏ được đánh bóng.
Khơi trong không phải tạo ra một bản thân hoàn hảo. Nó là khơi lại khả năng sống rõ hơn, hiện diện hơn, bớt bị lôi đi bởi những lớp vô thức đang làm mình mệt.
Một đời sống trong hơn không phải là đời sống không còn đục. Nó là đời sống biết cách gạn, biết cách quay lại, và không để phần đục điều khiển toàn bộ đời mình như cũ.