Bạn tránh một cuộc nói chuyện. Bạn tránh một cảm xúc. Bạn tránh một quyết định mà mình biết sớm muộn cũng phải chạm vào.
Ban đầu, việc né tránh cho bạn cảm giác nhẹ đi. Ít nhất là trong lúc đó.
Nhưng điều bị tránh thường không biến mất. Nó đi theo bạn dưới những hình dạng khác: sự bực bội, mệt mỏi, trì hoãn, mất kiên nhẫn, hoặc một nỗi nặng không gọi tên được.
Có những điều càng không nhìn, nó càng âm thầm tổ chức cuộc sống của bạn từ phía sau.
Bạn tưởng mình đang né nỗi đau. Nhiều khi, điều bạn thực sự né là sự rõ ràng.
Vì một khi đã nhìn thấy, bạn khó có thể tiếp tục sống như chưa từng biết.
Nhìn vào điều mình tránh không có nghĩa là phải giải quyết ngay lập tức. Nó chỉ có nghĩa là dừng việc để điều đó cai quản mình trong bóng tối.
Có khi thứ cần nhìn không phải là một biến cố lớn. Chỉ là một sự thật nhỏ bạn đã trì hoãn quá lâu: mình đang mệt, mình không còn muốn, mình đang sợ, mình đang không thật.
Từ khoảnh khắc điều bị tránh được gọi tên, nó bắt đầu bớt quyền lực hơn trước.
Điều bạn đang tránh không đứng chắn đường. Nó chính là cánh cửa.