Tôi từng là một người rất yêu âm nhạc.
Không phải kiểu yêu để biểu diễn. Không phải kiểu yêu để nổi bật. Mà là một thứ tình cảm rất bản năng. Từ nhỏ, tôi có thể nghêu ngao hát cả ngày. Nghe gì là muốn hát theo. Gặp một giai điệu hay là giữ nó trong mình rất lâu. Có lúc tôi từng nghĩ, biết đâu mình có thể sống cùng âm nhạc theo một cách nào đó.
Nhưng rồi có những lời phán xét đi qua đời mình rất sớm.
Người ta bảo tôi mù cảm âm. Bảo tôi hát lệch. Bảo tôi không đúng nốt. Những lời như vậy thoạt nghe có vẻ nhỏ. Nhưng nhiều khi, nó không chỉ dừng ở chuyện hát. Nó chạm vào sâu hơn: mình không đúng, mình không đủ, mình nên im đi, mình đừng bộc lộ nữa.
Và thế là không chỉ tiếng hát bị nhỏ lại.
Có khi cả một phần con người mình cũng nhỏ lại theo.
Về sau, khi đi qua những đoạn đời mất phương hướng, tôi mới nhận ra âm nhạc chưa từng rời khỏi mình. Chỉ là tôi đã rời khỏi nó. Chính xác hơn, tôi đã rời khỏi phần tự nhiên, phần hồn nhiên, phần dám cất giọng mà không xin phép ai của mình.
Bây giờ, âm thanh với tôi không còn là chuyện đúng hay sai nữa.
Nó là một cách trở về.
Một hơi thở sâu hơn.
Một tiếng ngân để nghe ra nơi mình đang nín lại.
Một trò chơi rất tự thân để vừa cảm nhận, vừa quan sát, vừa mở lại chút dòng sống đang bị co rút ở bên trong.
Tôi không nghĩ ai cũng cần hát hay.
Nhưng tôi tin rất nhiều người cần lại được cất giọng theo cách thật của mình. Bởi có những điều ta không chạm tới bằng suy nghĩ. Có những nơi trong thân thể, trong cảm xúc, trong ký ức, chỉ mở ra khi ta đủ an toàn để thở sâu hơn một chút, rung lên một chút, và nghe mình rõ hơn một chút.
Âm thanh tự thân, với tôi, không phải là kỹ thuật để chứng minh điều gì.
Nó là một cánh cửa.
Đi qua cánh cửa đó, ta có thể bắt đầu thấy:
- nơi mình đang sợ bị phán xét
- nơi mình đang co lại vì quá quen với việc phải đúng
- nơi một phần tự nhiên trong mình đã từng bị bỏ quên
Và từ đó, có thể ta không chỉ nghe ra âm thanh.
Có thể ta bắt đầu nghe ra chính mình.
Nếu bạn từng yêu một điều gì đó rất bản năng nhưng đã bỏ nó lại vì phán xét, có lẽ bạn hiểu cảm giác này.
Không phải lúc nào ta cũng cần bắt đầu bằng một thay đổi lớn.
Có khi chỉ cần một tiếng ngân.
Rất nhỏ.
Nhưng thật.
Nội dung này chia sẻ trải nghiệm và thực hành tự thân. Không thay thế tư vấn y tế, tâm lý, trị liệu, hoặc hướng dẫn chuyên môn khi cần.